Có những vở kịch khép lại khi ánh đèn sân khấu đã tắt. Nhưng cũng có những vở diễn khiến người ta bước ra khỏi rạp mà câu chuyện vẫn còn ở lại: trong suy nghĩ, trong cảm xúc, thậm chí là trong cả những câu hỏi day dứt về lòng người. “Ai xuôi vạn lý” của Sân khấu Hoàng Thái Thanh là một điển hình như thế.
Một ván cờ người, ngàn nỗi đoạn trường
Lấy bối cảnh cuộc bể dâu loạn lạc, vở kịch mở ra một ván cờ người đầy âm mưu, quyền lực và nước mắt, nơi bao phận người bé nhỏ phải đối diện với lòng tham và sự tàn độc của những kẻ đang nắm quyền sinh sát.
Quan huyện Bá Tòng (NS Thành Hội) cùng vợ là Mai Trang (NS Ái Như) không chỉ là một đôi vợ chồng quan tham. Họ còn là hiện thân của một thứ quyền lực bị tha hóa: lợi dụng dân nghèo, dùng mưu kế để làm giàu, sẵn sàng loại bỏ bất cứ ai cản đường mình.
Trong trong chảy ấy, đôi uyên ương Trọng Phước – Tuý Nguyệt (Đoàn Minh Tài – Hồng Duyên) cũng không ngoại lệ, khi phải trở thành những quân cờ đáng thương trong bàn cờ đầy toan tính ấy.Và từ đây, câu chuyện không còn đơn giản là chuyện tình yêu mà là câu chuyện về lòng người khi đứng trước quyền lực, về cái giá của sự lương thiện, về tình yêu giữa một thời cuộc đầy biến động và về câu hỏi: khi kẻ gian tà có quyền lực trong tay, người tử tế sẽ phải đi về đâu?

Thành Hội – Ái Như: Càng đáng ghét, càng chứng minh đẳng cấp diễn xuất
Điều đặc biệt khiến “Ai xuôi vạn lý” gây ấn tượng chính là cách Hoàng Thái Thanh đặt những số phận con người vào một cuộc đối đầu vừa dữ dội vừa giàu chất tâm lý. Không cần những màn phô trương dễ dãi, sức nặng của vở diễn đến từ ánh mắt, lời thoại, sự giằng co nội tâm và những khoảnh khắc tưởng như rất nhỏ nhưng đủ khiến khán giả nghẹn lại.
Cặp bài trùng Thành Hội – Ái Như tiếp tục chứng minh vì sao họ là những nghệ sĩ có khả năng “đóng đinh” nhân vật vào trí nhớ khán giả. Nếu trước đây khán giả từng thương, từng khóc vì những nhân vật của họ, thì lần này, chính hai nghệ sĩ lại khiến người xem ghét cay ghét đắng, phẫn nộ và căm giận với đôi vợ chồng quan huyện gian xảo, độc ác. Khán giả ghét nhân vật đến tận cùng: ghét nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi sân khấu.
Trong dàn diễn viên, bên cạnh tuyến nhân vật chính, Thế Hải và Ngọc Duyên cũng để lại nhiều dấu ấn. Nếu Thế Hải là một tên tay sai đáng ghét với nhiều mảng miếng sân khấu hấp dãn, điệu nghệ, thì Ngọc Duyên hóa thân trọn vẹn thành người mẹ hiền. Chị đã khiến khán giả rưng rưng bật khóc với cảnh người mẹ chia tay con trai lên kinh kỳ thi thố. Sự luống cuống, nhớ trước quên sau, bịn rịn, lưu luyến, cùng những ánh nhìn như muốn níu con ở lại… vừa là tình mẫu tử, vừa giống một dự cảm mơ hồ về một hành trình phía trước đầy trúc trắc và gian nan. Không cần bi lụy, cảnh diễn vẫn đủ sức lấy nước mắt người xem bằng sự chân thành.

Bên cạnh đó là Đoàn Minh Tài và Hồng Duyên trong tuyến tình cảm Trọng Phước – Tuý Nguyệt. Sự mong manh của tình yêu giữa một thời cuộc đầy biến động khiến câu chuyện của họ trở thành điểm tựa cảm xúc quan trọng của toàn bộ vở diễn.
“Ai xuôi vạn lý” không chỉ có tình yêu. Không chỉ có âm mưu. Không chỉ có thiện – ác. Vở diễn còn khiến người xem nhìn thấy phía sau mỗi nhân vật là một số phận, một lựa chọn và một cái giá phải trả. Đó cũng chính là giá trị đáng quý của sân khấu Hoàng Thái Thanh: kể chuyện để giải trí nhưng không quên đánh thức cảm xúc và suy ngẫm nơi người xem.
Vở diễn để yêu sân khấu, thương người nghệ sĩ
Bận mấy, cũng nên dành một buổi để đến với “Ai xuôi vạn lý”, đến với sân khấu. Bởi phía sau mỗi đêm diễn là biết bao năm tháng người nghệ sĩ dành cho nghề. Là những con người đã dành cả thanh xuân, tâm huyết và tình yêu để giữ cho ánh đèn sân khấu không tắt. Nhìn những nghệ sĩ gạo cội như Thành Hội, Ái Như, Thế Hải cùng các đồng nghiệp say mê trong từng khoảnh khắc tập luyện, phúc khảo và biểu diễn, càng thấy thương, thấy quý và càng thêm nể phục.
Có những tình yêu dành cho sân khấu chẳng cần ồn ào. Chỉ là một khán giả chịu khó đứng đợi để mua vé, ngồi dưới hàng ghế, lặng im xem hết một vở diễn rồi dành cho nghệ sĩ một tràng vỗ tay thật lâu. Nhưng đôi khi, với người nghệ sĩ, chừng ấy đã đủ để họ có thêm lý do để bước ra sân khấu vào đêm hôm sau.
Đó cũng là cách mà nghệ sĩ Ái Như, trước một lời khen dành cho vở diễn mới, tưởng chừng chỉ là một lời động viên giống như bao lời khen khác, nhưng chị lại vô cùng xúc động, liên tục gửi lời cảm ơn. Bởi phía sau sự đón nhận của khán giả là niềm mong mỏi rất đỗi giản dị của người làm sân khấu. “Mong lắm, mong sân khấu được lan tỏa mạnh mẽ hơn nữa”, chị trải lòng.

Thương sân khấu. Thương người nghệ sĩ. Và càng thương hơn những tâm huyết đẹp đẽ đã đi qua bao mùa đời mà vẫn chưa bao giờ chịu tắt.
Ai xuôi vạn lý”: cuộc bể dâu trên sân khấu, nhưng cũng là hành trình đi sâu vào lòng người.
Không chỉ là một vở kịch, “Ai xuôi vạn lý” còn là lời gọi tha thiết dành cho sân khấu. Một vở diễn có âm mưu để cuốn hút, có tình yêu để rung động, có bi kịch để day dứt, có diễn xuất tài năng để thuyết phục, và có cả những giá trị nhân văn để khán giả còn nhớ đến vở rất lâu sau khi màn nhung khép lại.
Nếu yêu sân khấu, hãy đi xem. Nếu yêu thiết tha những câu chuyện về tình người, càng nên xem. Và nếu đã lâu rồi bạn chưa ngồi trong một khán phòng, để ánh đèn sân khấu đưa mình đi qua những cung bậc thương – giận – yêu – ghét – khóc – cười, thì có lẽ “Ai xuôi vạn lý” là một lời mời rất đáng để nhận.





